Con trai hay ra nghĩa địa chơi, mẹ tò mò đi theo thì chết điếng khi thấy con làm điều động trời này..

loading...

Gần ngay nhà em nhà anh Sanh. Anh này tính hiền như đất. Anh có nghề xây nên nay đây mai đó, vợ anh ở nhà làm vườn chăm con. Sau khi sinh đứa thứ 2, kinh tế khó khăn nên chị vợ chuyển ra buôn bán. Từ đó nhà anh Sanh khá nên thấy rõ, nhưng người ta đồn là chị vợ có gian díu với mấy tay bỏ hàng mối. Tính anh Sanh hiền lành, lại hay đi theo công trình, ít ở nhà nên cũng ko thấy ý kiến gì hết.

Một buổi trưa đi học về, em thấy CA và quá trời người bu kín quanh nhà anh Sanh. Hỏi mọi người thì dc biết: anh Sanh vừa giết chị vợ!!! Số là đợt đó bên cái nhà anh xây có đổ bê tông nên dc nghỉ vài buổi, anh về nhà đột xuất nên bắt gặp chị vợ và nhân tình. Dù hiền như đất nhưng khi máu ghen nổi lên, anh đã chém chết chị vợ, gã nhân tình thì bị thương và chạy thoát dc.
Sau khi Tòa án giải quyết, anh Sanh bị tù 18 năm. Thế là mẹ chết cha đi tù, 2 đứa nhỏ sống với bà nội; hoàn cảnh gia đình anh Sanh rất bi thảm.

loading...

Sau bi kịch trên, chẳng biết tin bói toán gì, người thân trong gia đình anh Sanh đến dỡ toàn bộ căn nhà. Mẹ anh Sanh và 2 đứa cháu chuyển qua ở cái nhà bếp bên cạnh.

loading...

Tầm đến đợt giỗ 49 ngày chị vợ, ngay tại nền cái giường ngày xưa anh Sanh giết vợ bỗng mọc lên một ụ mối. Nó cứ lớn dần, lớn dần, nhanh đến mức sau một tuần là có thể nhận thấy rõ nét. Đến đợt giỗ 100 ngày, nó đã cao tầm 2 mét. Xung quanh cái ụ mối này có nhiều lời đồn đoán. Nhiều người đi về khuya kể hay thấy bóng chị vợ kia vẫn đi lại trên nên nhà cũ, giặt đồ, phơi áo. Hay những tiếng ai oán gọi con vào buổi sáng sớm. Người ta bảo, chĩ vợ chết vào giờ linh nên hồn chưa siêu thoát.

Cũng dịp đó, một người chú của anh Sanh từ quê (Bình Định) mới vô chơi. Thấy cảnh gia đình cháu mình bi đát thế mà thiên hạ vẫn ồn ào về cái gò mối, ông chú đã san phẳng cái gò mối. Nhưng chỉ độ vài hôm nó lại đùn luôn, lần này còn nhanh hơn lần trước. Ông chú tiếp tục phá và gò mối tiếp tục đùn lên nhiều lần. Lần cuối trước khi về lại Bình Định, ông chú đã đào xuống và lôi cả ổ mối lên. Nhưng chỉ mươi ngày sau gò mối lại hình thành, lan rộng ra cả các ụ đất mà ông chú kia đã phá.

Từ sau đợt đó, nhửng tiếng than khóc gọi con vào mỗi buổi sáng sớm xuất hiện càng thường xuyên hơn. Phần về ông chú anh Sanh, ông đã bị trúng gió và chết ngay sau khi về tới Bình Định. Thiên hạ bắt đầu đồn đại về sự trừng phạt của hồn mà chị vợ với ông chú. Gần ụ mối đã mọc lên một miếu thờ.

Từ ngày có miếu thờ, cái gò mối cũng dc quan tâm hơn hẳn, nhanh khói nhiều lên. Mọi người cũng ít nói về thói lăng loàn của chị vợ, mà chỉ nói về cái chết đó là vào giờ linh, hồn chị vợ chưa siêu thoát. Thi thoảng đâu đó cũng có người đến xin vé số cầu may, trúng trật thì chẳng biết nhưng người dân cho là nó linh lắm. Cho đến khi có 1 người trúng số 500 triệu (con số rất lớn vào thời điểm những năm 98-99) và vài người trúng lặt vặt nữa thì người ta quên hết tất cả và cho rằng cái gò mối kia thật sự linh thiêng. Và chị vợ ngoại tình bị chồng chém chết kia được tôn vinh lên là “cô X.” Đám trẻ tụi em hằng ngày vẫn lấy chuyện người vợ lăng loàn kia ra đùa giỡn thì nay sợ co vòi và im bặt.

Tới đợt giỗ đầu chị vợ thì ngôi miếu và cái gò mối kia đã nổi tiếng lắm rồi. Đám giỗ hôm đó có rất đông đảo bà con trong vùng đến cúng viếng, đông đến nỗi các bà bán nước ngọt, nước mía ở cổng chợ cũng tạm chuyển về vườn cafe quanh gò mối để kiếm chút đỉnh. Ngôi miếu nhang khói nghi ngút. Người ta đến đông một phần vì tò mò và một phần ko nhỏ là đến xin cô X. cho trúng tờ độc đắc.

Trước đó vài ngày, một bác Cựu chiến binh bạn bố em (bố em làm trong Quân đội) đến nhà em chơi. Nhân nghe mọi người kể chuyện lạ, buỗi giỗ đầu đấy, ông bác kêu em dẫn qua xem. Trên đường đi, em thao thao bất tuyệt cho ông bác nghe về những bóng người lờ mờ dưới trăng giặt đồ, phơi áo ở chỗ gò mối; rồi những tiếng ai oán gọi con vào buổi sớm. Hỏi ông bác có sợ ko, ông bác kêu từng nằm trên cả đống xương người bên Lào và Campuchia nên ko biết sợ là gì hết. Bác chỉ muốn xem cái miếu này linh đến cỡ nào mà đông người kéo đến vậy.

Ra đến gò mối, không khí đặc quánh trong khói nhang và ồn ào trong tiềng người. Người nhà chị vợ cũng thuê mấy thầy cúng đến khắn vái, trống kèn ầm ĩ. Nó giống như một lễ tôn giáo chứ không phải là đám giỗ 1 năm của người vợ ngoại tình bị chống chém chết.

Em dẫn ông bác bộ đội đi quanh gò mối. Sau nhiều lần ông chú của anh Sanh đào lấp, giờ cái gò mối đã lan rộng ra như một gian phòng. Bề mặt nhấp nhô bởi vô số gò, chỗ cao nhất cũng đến hơn 1m. Cái miếu bên cạnh thì có vẻ hơi nhỏ so với lượng nhanh được đốt ngày hôm nay, thấy nó luôn đỏ rực.
Trong lúc em tranh thủ đốt đống vàng mã phụ mấy người đi cúng viếng để dc ít tiền lẻ mua nước ngọt của mấy bà bán trong vườn cafe thì ông bác bộ đội đi hỏi chuyện mấy người xung quanh. Một lúc sau em quay lại thì thấy ông bác đang nói chuyện với bà bán nhang và vàng mã. Bà nói cô X chết vào giờ linh nên thiêng lắm, anh mua chút nhang và vàng mã viếng cô để lấy may.

Ông bác bộ đội cười khẩy, nói dõng dạc và rất to, đúng chất của dân lính:
– Tôi tưởng cơ sự thế nào mà bà con mình đi viếng đông thế này, hóa ra chẳng có gì hết. Cái thứ đàn bà lăng loàn ấy thì chết là đáng chứ linh thiêng cái gì. Hiện hồn hả? Đâu? Hiện ở đâu? Kêu khóc ở đâu? Hù ai chẳng biết, có giỏi thì hù tôi đi này!

Ông bác bộ đội vừa dứt lời, bỗng một đợt gió lạnh rợn tóc gáy thổi tới, và… ngôi miếu bốc cháy ngùn ngụt ngay trước mắt ông bác, dưới con mắt của hàng trăm người.
……………………………….
Trước sự việc xảy ra quá bất ngờ, mọi người thất kinh, nhiều kẻ ù té chạy, miệng la thất thanh. Ông bác bộ đội cũng đứng im như pho tượng. Có thể bản lĩnh trận mạc đã giúp ông ko vắt chân bỏ chạy nhưng cũng ko giấu nổi sự kinh hãi trên khuôn mặt của ông. Lúc đó em cũng sợ mất mật, đứng chôn chân nép sau bác bộ đội và nhìn chằm chằm vào đám lửa. Ngọn lửa đỏ rực cháy ngùn ngụt, chẳng mấy chốc đã thiêu ngôi miếu thành tro bụi. Cơn gió buổi trưa nhanh chóng thổi tung các lớp tro đi, chỉ còn lại 2 tấm tôn lợp là vẫn đỏ lừ nóng rực. Ụ mối bên cạnh cũng xám xịt, nhiều vết lứt lộ ra.

Mọi người lúc đầu nhốn nháo nhưng sau đó theo lệnh của một ông thầy bói, tất cả quỳ xuống lạy liên hồi, chỉ còn em, ông bác bộ đội và mấy người bên cái nhà bếp sát đó (có lẽ là người nhà anh Sanh) là vẫn đứng trân trân. Lẫn trong tiếng xì xầm, bàn tán có cả tiếng rủa ông bác bộ đội. Một bà to béo nói như thét vào mặt ông bác bộ đội: “Tại ông phạm đến cô nên cô về quở đấy. Nhà ông mau quỳ xuống tạ tội với cô đi!”

Nghe tiếng thét của bà béo kia, ông bác bộ đội dường như mới tỉnh hẳn qua con mộng mị. Mặt ông đã lấy lại được sự rắn rỏi như trước lúc ngôi miếu cháy. Mặc mọi người quỳ lạy khấn vái ầm ĩ, ông vẫn ko quỳ xuống. Mấy người nhà của chị vợ ma kia còn định xông ra ăn thua với ông bác. Một lát sau, ông kêu em đưa về nhà, bỏ ngoài tai những lởi chửi rửa. Lúc về, em ngoái lại thấy bà con vẫn chổng mông khấn vái. Một số người bắt đầu tranh nhau hốt số tro bụi còn lại từ cây miếu cháy. Có lẽ họ nghĩ đó là lộc.
……………………..

Về đến nhà, cũng là vừa bữa cơm trưa. Bố mẹ em chờ sẵn, hỏi ông bác bộ đội coi đám giỗ đó thế nào. Ông bác kêu là chẳng có gì nhưng do đứng trời nắng trưa lâu nên ông hơi mệt. Bác ấy ko ăn cơm trưa mà nói muốn ra cái võng mắc ở vườn sau nhà nằm nghỉ. Bố mẹ em kêu mãi là bác ăn miếng cơm, làm chén rượu đã, sau đó ngủ tới chiều cũng dc nhưng ông bác ko chịu mà đi thẳng ra cái võng. Thế là em ăn cơm với thầy u, nhà cũng để lại phần cơm và đồ ăn cho bác ấy.

Trong bữa cơm, thầy u hỏi anh về đám giỗ ấy ra răng. Mẹ em cũng đi phúng rồi, nhưng từ chiều hôm qua. Em kể về ngôi miếu bốc cháy ngay sau lời thách thức của bác bộ đội, về việc mọi người vái lạy, về mấy giành nhau người hốt tro, tất nhiên khoe cả việc em kiếm dc mấy ngàn nhờ giúp bà con hóa vàng đốt nhang. Nghe đoạn miếu cháy, bố em trầm ngâm suy nghĩ còn mẹ em như bắt được vàng (mẹ em vốn mê tín và bố em thì ngược lại), mẹ nói với bố:
– Thấy chưa! Các bác bình toong của ông chỉ giỏi bài xích. May là con X nó chưa vật bác M méo miệng đó!

Bố em thì vẫn vậy, từ tốn làm hớp rượu rồi nói chậm rãi với mẹ:
– Chắc gì cái miếu ấy cháy do ma quỷ? Buổi trưa, nhang đèn nhiều mà gặp gió thì dễ tự bốc cháy lắm. Bà chẳng biết, hồi bên Cam Bốt, tụi tôi nằm ngủ trên xác người hoài, có thấy ma mãnh gì đâu. Anh M là người cứng nhất nhì trong đơn vị tôi đó. Quỷ sống chưa chắc dọa được anh ấy, nói gì là ma.

Bố em vừa dứt lời thì có hai tiếng thét thất thanh vang lên gần như là đồng thời: Một tiếng thét lớn từ phía bên đám giỗ chị X, một tiếng “A1aaaaaaa..” là ngay từ sau vườn nhà em, có lẽ là từ cái võng bác bộ đội nghỉ trưa.
………………………
Bỏ dở bữa cơm, mẹ em vội chạy sang bên đám giỗ kia trong khi em và bố vụt ra sau vườn xem ông bác bộ đội thét hay là ai thét. Sau nhà em là vườn cafe rất rộng, nhưng ko vào ngày mùa thì chẳng bao giờ ai ghé tới. Mùa này chưa tới kỳ tỉa chồi bấm cành nên tương đối rậm rạp, có thể bác bộ đội bị rắn rết cắn hay sâu lông gì đó nên la lên chăng?

Tới cái võng, một chuyện lạ kỳ hiển hiện ngay trước mắt em và bố em: toàn bộ người bác bộ đội đã bị cuốn chặt trong cái võng, cuộn tròn lại dễ có đến chục vòng. Duy nhất cái đầu bác ấy là lòi ra được vì mấy mắt lưới võng ở chỗ ấy bị rách từ trước. Nói hơi láo nhưng giống y như là heo bị nhốt trong rọ vậy. Hai tay bác bị bẻ quặt ra sau, hai cổ chân gác chéo lên nhau. Bác bộ đội nằm gọn trong cái võng bất động ko giãy giụa, mặt tái nhợt, mồ hôi đầm đìa, há miệng không thốt ra được lời nào, có lẽ do cái võng cuốn nhiều vòng quá đến mức gần nghẹt thở. Bố bảo em vào chạy vào bếp lấy con dao để gỡ bác bộ đội ra. Bố em cầm con dao thái chuôi vàng, nhanh chóng cắt cái võng và đỡ bác bộ đội dậy.

Bác bộ đội thở hổn hển, mặt vẩn còn trắng bệch. Bố em hỏi chuyện gì xảy ra, bác ấy chỉ lắc đầu. Được một lúc, sau khi lấy lại bình tĩnh thì bác ấy bảo: Bác đang ngủ thì gặp ác mộng. Một người mặc áo mưa trùm kín người đến trước võng, ghì chặt bác, bẻ tay và siết cái võng lại như thể muốn giết bác ấy. Bác cố giãy giụa nhưng rất lạ là người cứng đờ, ko tài này nhấc tay chân dc. Lúc nhòi được cái cổ ra thì bác ấy mở mắt ra và hét lớn, và người mặc áo mưa trùm kín người cũng biến mất.

Bố em ko nói gì, ghé vai dìu bác ấy vào nhà. Em thì chạy đi ra chỗ giếng nước lấy cái khăn nhúng nước để lau mồ hôi cho bác ấy. Vừa vào nhà thì mẹ em cũng vừa về tới cổng, mẹ nói lớn: “Nhà thằng Sanh lại chết một người nữa rồi. Oan nghiệt quá!”
………………………………

Nghe tin ấy, bố em lặng người ko nói gì nhưng bác bộ đội thì ho liên tục, ho co rút người. Có lẽ là vì hồi nãy bị nghẹt trên cái võng, bây giờ thở gấp quá nên bác ấy ho tím tái cả mặt. Em kinh hãi làm rơi cả cái khăn lau mặt. Mẹ em nói tiếp là là trong lúc bà con đang quỳ lạy khấn vái thì bỗng ở đâu có gần chục người xưng là họ hàng nhà anh Sanh kéo tới. Mấy người trong số đó là con của ông chú ở Bình Định đã chết sau đám 49 ngày chị X. Họ mang theo cuốc xẻng, dao rựa ầm ầm kéo tới xới tung khu gò mối. Bà con mình nhốn nháo ngăn cản, chửi bới nhưng họ vẫn đào bới. Họ lăm lăm dao trong tay và tuyên bố ngày này năm sau sẽ là đám giỗ cho bất kỳ ai cản trở họ. Bà con xin số, cầu tài chỉ có thể đứng ngoài chửi rủa chứ không thể cản dc họ nữa.

Khi đám họ hàng nhà anh Sanh gần như đã cày tung khu gò mối thì cũng là lúc này đám người nhà chị vợ X tập hợp đủ lực lượng, và họ cũng mang gậy gộc dáo mác lao ra. Và thế là hỗn chiến. Hậu quả thuộc về phía bên người nhà anh Sanh: cậu út trong gia đình ông chú thiệt mạng. Oan nghiệt thay khi cái chết ko phải do “đối phương” mà đến từ cái xẻng của chính người anh lớn nhất trong nhà.

Trong lúc hỗn chiến, cái xẻng bỗng trượt khỏi tay người anh và đập trúng mặt cậu em Út. Cậu em lảo đảo rồi đổ gục xuống. Hai bên vẫn đánh nhau rượt đuổi toán loạn. Khi đám này dạt sang vị trí khác thì một người dân mới chạy đến bên cậu em Út, lay mãi ko thấy cậu em nói gì. Mọi người ào tới coi thì quả thật cậu ấy đã tắt thở. Cái xẻng chỉ gây một vết bầm không lớn bên thái dương cậu út, một chút máu rỉ ra nhưng đã cướp đi sinh mạng một người.

Sau khi mấy người lớn kiểm tra, họ kêu 2 đám hỗn loạn kia dừng lại, báo là cậu Út đã chết. Ông anh lớn chạy tới bế xốc cái xác của cậu út thì ngay lập tức, máu tươi từ mũi, miệng, tai cậu ut cứ trào ra xối xả. Đám họ hàng nhà anh Sanh như phát điên. Lúc này họ không còn phân biệt được ai là dân làng, ai là người nhà chị vợ X nữa mà họ chém loạn xạ bất cứ ai họ gặp. Họ còn tiếp tục cày xới khu gò mối và chém lên tục lên tường ván gỗ của căn bếp bên cạnh đó. Tiếng hét vang trời lúc nãy không phải là của annh út xấu số mà là của người anh lớn.

Bố em không nói gì, ngồi trầm ngâm cùng bác bộ đội trên ghế. Bác bộ đội cũng đã dứt cơn ho. Mẹ kêu em nhặt cái khăn lau rồi ra bể nước lấy cái khăn khác cho bác bộ đội. Mẹ đi xuống bếp dọn bữa cơm trưa còn đang dở. Em chưa muốn đi, tính hỏi mẹ vài câu nữa nhưng thấy bố em nghiêm mặt thì cũng sợ nên đi ra bể nước.

Mang cái khăn ướt vào cho bác bộ đội thì bác ấy kêu không cần nữa. Mặt bác ấy bây giờ trở lên lạnh ngắt, chẳng còn thấy một giọt mồ hôi nào nữa. Mấy vết trầy xướt lằn đỏ vì cái võng trên cổ, trên tay bác bộ đội cũng biến mất như chưa từng có vậy. Em tính ngồi ké hóng chuyện xem bác ấy và bố em bàn bạc những gì nhưng bố em lại chặn đứng âm mưu của em bằng cách kêu em xuống bếp phụ mẹ dọn dẹp. Thôi thì đành phải xuống bếp hóng tiếp chuyện của mẹ cũng được.

Hai mẹ con vừa dọn dẹp vừa nói to nhỏ (mẹ em rất là hào hứng mấy cái món ma quỷ này). Mẹ kể là ông anh lớn nhà bà con anh Sanh, lúc gào thét ôm đứa em yểu mệnh trong tay cứ gào lên rằng “không phải tại anh, không phải tại anh”. Bà con đứng quanh đó cũng xì xầm cho đó là có điềm báo gì đó khi cái xẻng tuột khỏi tay ông anh lại văng vào mặt cậu út đứng cách đó cả vài mét. Và vết thương bên thái dương cũng rất nhỏ mà cậu út lại chết ngay lập tức. Rồi cả lúc máu trào xối xả khi người anh lớn bế xốc cậu út….

Đang hăm hở nghe chuyện của mẹ thì nghe có tiếng nói lớn của bố em trên nhà. Cả mẹ và em đều hốt hoảng chạy lên vì trước giờ bố em rất trầm tĩnh ít nói. Thì ra bố và bác bộ đội đang tranh cãi. Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà bác bộ đội cứ nhất định đòi quay lại khu gò mối nơi đã cướp khi 2 mạng người; nơi mà bác ấy cũng vừa ghé chừng hơn 1h trước. Bố em thì kêu bác bộ đội cứ ở nhà nghỉ đã, muốn qua thăm thì sáng mai qua cũng dc. Giờ Công an đã vào khám nghiệm hiện trường này kia, lỡ có việc gì là rất rắc rỗi. Nhưng bác bộ đội cứ khăng khăng đòi đi, nếu ko thì để bác ấy đi một mình. Và thế là bố em lớn tiếng.

Mẹ em cũng khuyên bác là nên nghỉ ngơi, mai đi cũng dc chứ vội gì. Nhưng bác bộ đội vẫn không chịu, còn lớn tiếng và nói những câu rất khó nghe – điều mà chưa lần nào nhà em nghe thấy bác ý nói trước đây. Vừa ngạc nhiên vừa bực mình. Cuối cùng bố em quyết định là sẽ đưa bác ấy qua khu gò mối, dù thực tình bố em rất ghét mấy chuyện kiểu này. Em xin đi theo nhưng bố em kêu ở nhà ngủ trưa. Em tiu ngỉu nhờ mẹ can thiệp, nhưng vẫn ko dc bố cho đi ké, chỉ dc thoát mỗi khoản ngủ trưa. Thế là em tự một mình đi sang bên khu gò mối. Với tụi trẻ con, di xuyên qua vườn bao giờ cũng nhanh nhất nên hiển nhiên em qua khu gò mối trước bố em và bác bộ đội.

Chỉ mới hơn 1h thôi mà khi em quay lại, khu gò mối đã như một bãi chiến trường. Xác vàng mã, nhang khói, giấy lộn ngổn ngang. Gậy gộc vương vãi, cây cối ngả nghiêng. Có lẽ đây là kết quả của trận hỗn chiến giữa 2 họ nhà anh chồng và chị vợ anh Sanh. Ngay gần lối vào cổng, có ai đó đã dùng tro để lấp trên những đám máu nhưng không xóa hết dc những vệt máy đã ngả sang màu đen xì trên nền đất đỏ.

Em tiến đến khu gò mối mà giờ đã bị rào bởi mấy rải ruy-băng, có lẽ là các chú công an làm nhưng không thấy các chú ấy đâu. Khu gò mối đã bị cày xới đến nát vụn, đất cục vương vãi khắp nơi. Ngôi nhà nhỏ xập xệ bên cạnh cũng mất đi cánh cửa chính, mấy tấm ván gỗ làm nhà bị những vết chém loang lổ.

Đứng một minh trên khu đất trống, em thấy rờn rợn nên ù té chạy về. Đến chiều, bác bộ đội và bố em cũng về sau khi đi thăm khu gò mối. Không biết bác ấy cảm thấy gì nhưng ngay trong chiều hôm đó bác ấy nhất quyết đòi về quê, dù nhà em đã tìm mọi cách ngăn cản. Thuở ấy quê em tàu xe còn ít, một tuần chỉ có 1-2 chuyến xe khách ra Bắc. Ông bác bộ đội quê đâu tận Bắc Giang. Hôm đó không có chuyến xe ra Bắc nhưng bác ấy vẫn quyết đòi về. Nhà em hoàn toàn không thể cản dc vì hôm đó bác bộ đội đã như một người hoàn toàn khác. Cuối cùng nhà em bắt xe cho bác ấy đi Phan Rang, rồi từ Phan Rang bác ấy đi tàu về Bắc.
……………………………………………..
Hơn chục năm đã trôi qua. Từ sau lần đám họ hàng nhà anh Sanh cày nát khu gò mối và cái chết của cậu út nhà ông chú thì chẳng còn ai bén mảng đến khu ấy nữa. Gò mối lần này đã hết lực nên không thể đùn lên, người ta cũng chẳng lập miếu thờ gì nữa. Cuộc sống bình yên trở lại. Mẹ anh Sanh và 2 đứa nhỏ trở lại sống bên căn bếp xập xệ. Trên nền đất của khu gò mối và căn nhà cũ, nhà anh Sanh trồng hơn chục gốc cà phê. Thời gian trôi qua rất nhanh, đến nay gần như mọi người đã quên chuyện người vợ ngoại tình bị giết, 2 cái chết liên quan, những đợt trúng vé số và cái miếu thờ trên gò mối ấy.

Về phần bác bộ đội, từ sau đợt ấy thấy bác ko còn vào nhà em chơi nữa. Nghe những ông bộ đội khác bạn bố em kể thì sau biến cố ấy, bác bị mắc chứng mất trí nhớ tạm thời, chẳng biết là do tuổi già hay do sao nữa. Giờ đây, người lính Cam Pốt có đến hơn 30 năm tuổi Đảng đã quy y cửa Phật, ko còn liên quan bài xích gì đến chuyện ma quỷ nữa.
…………………………………………………………………….
Em xin kết câu chuyện ma này ở đây. Nó cũng xảy ra quá lâu rồi nên em ko thể nhớ hết chi tiết, các bác đọc cho vui, gạch em ít thôi.

Đây là chuyện có thật. Năm ngoái có dịp về nhà, em cũng hỏi bà con xung quanh thì dc biết anh Sanh vẫn trong tù. Đã cải tạo mười mấy năm nhưng ko có tiền abc nên anh chưa dc đặc xá. Hai đứa con của anh ấy thì 1 đứa học cấp 3, một đứa cấp 2 rồi. Bà mẹ anh Sanh cũng già yếu rồi. Nghĩ tội nhất 2 đứa nhỏ khi cả tuổi thơ đã thiếu mẹ thiếu cha.

…………………………………………………………………….. ………………..
Chuyện thứ hai

Chuyện xảy ra vào mùa hè năm 1999, khi đó mình mới là một cậu nhóc chăn bò 13 tuổi. Mùa hè Tây Nguyên là những ngày nắng cháy xen giữa những trận mưa rừng ngút ngàn. Cơ duyên câu chuyện liên quan đến bác mình, nên mình giới thiệu hơi lan man xíu.

Số là ông bác mình quê ở Vĩnh Phúc có hai vợ, nhưng do ưu tiên phòng nhì hơn nên ông chuyển tuốt lên Lào Cai sống với bà hai, mặc vợ đầu nheo nhóc với đàn con, năm thì mười họa ông bác mới ghé. Bác vợ đầu tên Việt. Sau bao năm cơ cực kiếm sống ở quê mà ko đủ ăn, bác Việt đã quyết định chuyển vào quê mình (Lâm Đồng) làm ăn.

Vào đây, hồi đầu bác Việt làm trong xưởng tằm tơ của một gia đình người dân khá giả. Tính bác chịu thương chịu khó nên rất được lòng chủ xưởng. Sau này ông chủ xưởng trúng cử chức Chủ tịch xã thì bác Việt cũng có được một chân thủ thư, chuyên giao nhận thư báo cho xã. Sau gần chục năm cọc cạch xe đạp rong ruổi khắp cái xã miền núi rộng lớn này, đến dịp Tết năm 1999, bác cũng được cấp một mảnh đất. Bác Việt vui, bà con chòm xóm ai cũng mừng cho bác.

Cái mảnh đất bác Việt được cấp ấy khá rộng rãi, nằm chơ vơ trên một ngọn đồi um tùm cỏ tranh và cây dại, sát ranh giới giữa xã mình và xã bạn. Xung quanh đấy ngoài những lùm cỏ tranh thì cũng chỉ toàn là rẫy cà phê nên hầu như không có nhà dân ở. Theo đường lớn rẽ vào con dốc đất đỏ, băng qua cái nghĩa địa chừng hai cây số là đến khu đất nhà bác. Cuối con dốc này có mỏ khai thác đá, hằng ngày cũng có vài chuyến xe tải ra vào khiến cho con đường càng thêm mù mịt bụi vào mùa khô và lầy lội bãi sình vào mùa mưa.

Sau khi nhận đất, với số dành dụm được trong hàng chục năm cộng với số phụ giúp của anh em bà con, bác Việt quyết định xây nhà. Đến giữa Hè năm ấy thì căn nhà mới hoàn thành. Một ngày giữa tháng 7, bác Việt tổ chức tiệc Tân gia. Bà con ùn ùn kéo đến mừng cho bác.

Tiệc bắt đầu từ lúc trưa, đến cuối chiều thì tàn. Nếu ko vì cơn mưa dai dẳng, mọi người ko ngại đường trơn, ko phải về sớm thì có lẽ tiệc còn kéo dài nữa. Đám các ông già, sức có hạn nên sau khi nhậu, ai về nhà nấy ngủ. Đám thanh niên trai trẻ (trong đó có hai anh con bác Việt) thì tiếc rẻ, thấy ở nhà nhậu chưa tới mà đã tàn cuộc nên kéo nhau ra ngoài trung tâm xã để tiếp tục bia bọt và karaoke. Đám trẻ con như mình thì chỉ hung hăng được lúc đầu, khi no xôi chán chè là cũng tản đi cả. Rốt cục thì cũng chỉ còn lại các bà, các mẹ, các cô ở lại dọn dẹp.

Do đã nắm thóp được tình hình là mẹ đang ở lại phụ bác dọn dẹp còn bố thì chắc chắn đã say mèn nên sau khi ăn tiệc xong, mình ko về nhà ngay mà ghé qua đám bạn chăn bò chơi. Mùa hè ở quê, đám bạn gặp nhau cả ngày rồi nên tối đến hầu như mình bị cấm cổng, nhất là những đêm trời mưa gió. Vậy nên có dịp đào thoát như vầy thì mình ko thể bỏ lỡ. Với nữa là sau khi rời tiệc Tân gia, mình cũng “đua” được mấy miếng thịt gà, một ít xôi và vài xiên thịt nướng nên mang chia cho đám bạn. Hồi đó quê mình nghèo, trẻ con chẳng mấy khi biết đến thịt Cả đám ăn ngấu nghiến, ko quên đưa những ánh mắt thán phục về mình. Được thể mình tranh thủ giảng giải cho tụi nó thêm về mấy món cao lương mỹ vị mà chúng nó chưa bao giờ dc thấy trong bữa tiệc Tân gia hôm nay và hứa hẹn có dịp sẽ ra tay cứu vớt cho tụi nó vài lần nữa.

Chừng khoảng 9-10 khuya mình về nhà. Con chó chỉ sủa vài tiếng cho đến khi nhận ra tiếng huýt gió quen thuộc của chủ. Biết giờ này bố mẹ đã ở nhà nên mình cố gắng rón rén nhẹ nhàng. Vô phòng khách uống miếng nước thì nghe tiếng bố nói vọng ra, hỏi mày đi đâu giờ mới về, mấy giờ rồi sao mẹ mày chưa về. Mình giật mình, ai dè bố đã tỉnh và mẹ chưa về nhà. Nhìn đồng hồ đã chỉ lên gần con số 10. Mình trả lời bố và kêu chắc mẹ phụ bác Việt dọn dẹp nên về trễ. Bố dậy, người vẫn nồng nặc mùi rượu, trừng mắt nhìn mình rồi kêu đi đón mẹ. Khổ nỗi bố còn xỉn quá, mở được cái then cửa đã loạng choạng, hậu quả của buổi chiều gáy rượu với mấy ông trên xã.

Phần vì thấy bố còn mệt, phần vì muốn chuộc tội đi chơi về trễ nên mình đề nghị với bố để mình đi đón mẹ. Hè đó mình cũng mới tập đi xe máy. Mình như con cóc trên chiếc xe Cub 82, nhưng được cái là cả năm trước đó thỉnh thoảng mấy anh lớn cũng hay xúi bậy cho chạy xe nên dù mới tập một tháng mình đã chạy xe khá vững. Phần vì vậy và phần vì từ nhà mình qua nhà bác cũng ko xa, chỉ chừng 4-5 cây số nên bố để mình đi.

Mới tập xe, đường cấp phối đá lởm khởm, lại thêm cái mưa nữa nên mình chỉ lò dò đi từng đoạn một, chủ yếu là cài số 1 để đổ dốc cho khỏi trơn. Mất gần 30 phút mình cũng đến được con dốc đất đỏ rẽ vào nhà bác Việt. Cơn mưa dai dẳng từ mấy ngày nay cộng với mấy ông xe tải chở đá đã làm con đường trở nên nhão nhoẹt. Trời đen tối mịt, dân có nghề chưa chắc đã lết nổi quãng đường 2 cây số từ đây vào nhà bác Việt. Đắn đo một lúc, mình quyết định bỏ xe máy lại ở cái nhà xác nghĩa địa rồi cuốc bộ vào nhà bác Việt. Để yên tâm ko đứa nào lấy cắp, mình đưa hẳn xe vào trước cái hiên nhà xác, khóa cổ xe cẩn thận và bắt đầu lội bộ vào nhà bác Việt.

Con đường gần hai cây số băng qua nghĩa địa nhão nhoẹt bùn đất mùa mưa. Đây là nghĩa địa chung cho cả hai xã nên rất lớn, hầu như vài ngày nó lại nhập hộ khẩu cho một vài người. Nói chẳng đâu xa mới cách đó vài bữa là đám ma của ông Ngọc “phồng”, người mà lúc sống có cái mặt to đùng và hay bị đám tụi mình trêu chọc. Nghĩa địa miền núi ko như ở dưới xuôi, ko xếp hàng ngay ngắn mà cực kỳ lộn xộn. Nó đủ hoang vu cho bất cứ ai phải rợn tóc gáy ngay cả khi phải đi qua đó vào ban ngày. Nhưng với đám chăn bò tụi mình, cái đám cô hồn chuyên ăn cắp trái cây của những ngôi mộ mới đắp thì cái nghĩa địa này đúng là chẳng có nghĩa… địa gì cả. Nó đơn thuần chỉ là nơi chăn bò, nơi tụ tập chọc phá những kẻ yếu tim hay cải thiện phần nào dinh dưỡng.

Hoàn toàn ko có tâm lý sợ hãi, phần vì bản lĩnh được các cao thủ chăn bò tôi luyện, phần vì biết chắc trong kia là nhà bác, mình nhanh chóng băng qua nghĩa địa. Đến nhà bác, một không gian tĩnh mịch bao trùm. Từ trong căn nhà tối om, lọt qua qua khe ván chỉ có áng sáng leo lắt của ngọn đèn dầu. Có lẽ bác đã đi ngủ. Mình đến và gọi cửa, mẹ và bác cùng dậy. Mẹ và bác hỏi, mình kêu bố xỉn, mình qua đón mẹ về. Trời đã khuya, lại mưa lạnh dai dẳng mấy ngày rồi, mẹ và bác kêu mình ở lại luôn, vì mấy bà mấy cô sau khi dọn dẹp sau thì cũng ai về nhà nấy, hai anh nhà bác đi chơi cũng chưa về, thành ra chỉ còn lại mẹ và bác. Đêm đầu tiên ở nhà mới một mình thì sợ, bác muốn mẹ ở lại với bác.

Bình thường thì chắc chắn là mình ở lại luôn, nhưng xe máy mình đang bỏ ngoài nhà xác gần đường lớn. Mẹ kêu hay giờ ra lấy rồi quay lại đây (Hồi đó mẹ và bác Việt chưa biết đi xe máy). Nhưng mình kêu đường nát lắm, toàn sống trâu, đi bộ cũng ngán, mình mới đi xe làm sau lết vào dc. Hồi chiều có mấy người đi ăn tiệc, lúc về đi xe cũng té lên té xuống. Để xe ngoài đó thì sợ mất, đành rằng đã khóa cổ xe nhưng nó gần đường lớn quá. Mình kêu vậy mẹ ở lại, mình về. Mẹ và bác cũng nói thôi vậy thì về luôn đi để ngủ ko có trễ rồi. Mẹ còn hỏi là qua nghĩa địa có sợ ma ko, hay là để mẹ đưa ra ngoài đường lớn. Chạm tự ái của thằng con trai, mình kêu có gì mà sợ, con trai của mẹ cơ mà. Thế là mẹ và bác đưa mình ra đầu cổng, kêu trời mua đường trơn, mới biết đi xe nữa nên phải chạy đi cẩn thận. Mẹ giắt thêm cho mình cái áo mưa mặc cho ấm.

Mình đi được trăm mét, ngó lại ko thấy bóng mẹ và bác Việt nữa, có lẽ họ đã vào nhà. Đêm giữa tháng nhưng mưa quá nên trời ko đủ sáng. Phía Đông bầu trời, lấp sau những cành lá lòa xòa của cây đa cổ thụ đang rít gào trong gió, bóng trăng chỉ le lói yếu ớt dưới những bóng mây đen kịt. Nhà bác Việt nằm ở lưng chừng dốc, phía sau nhà – trên đỉnh dốc là bãi khai đá và phía trước là nghĩa địa. Từ trước cửa nhà bác Việt, có thể thấy hàng ngàn ngôi mộ lố nhố mờ ảo dưới ánh trăng.

Đang suy nghĩ miên man, bỗng một cơn gió thổi qua sột soạt chiếc áo mưa mỏng làm mình giật mình. Giờ thì phải băng qua nghĩa địa thì mới lấy được xe để về nhà. Hồi nảy đi vô thì tỉnh như ko, giờ tự nhiên đi ra lại thấy ngán. Biết vậy hồi nãy kêu mẹ và bác Việt đưa ra đường lớn cho rồi. Nghĩ lại cũng tại cái tính sỹ diện hão. Nhưng mình cũng dân bán chuyên nghiệp chăn bò, chẳng lẽ đi qua nghĩa địa mà cũng phải kêu cha mẹ đi cùng, tụi bạn biết được thì sẽ xếp mình xuống hạng cùng đinh. Nghĩ vậy nên mình tiếp tục đi, dù chưa xa nhà bác Việt bao nhiêu và nếu muốn, mình có thể quay lại nhờ bác và mẹ đưa ra đường lớn.

Trời khuya, mưa đã ngớt nhưng gió mạnh dần lên. Con đường dốc trở lên nhầy nhụa. Mình cầm đôi dép tổ ong xỏ vào hai tay cho dễ đi. Chân đất mắt toét chăn bò đã quen nên khi bỏ dép ra, độ bám của bàn chân tăng lên hẳn. May mà nhờ có ánh trăng lờ mờ nên cũng đở được phần nào. Biết vậy hồi nãy mượn bác Việt cái đèn pin rồi.

Đi được một đoạn nữa, gió bỗng thổi mạnh hơn, sột soạt mãi cái áo mưa mỏng ko dứt. Người vừa ướt vừa lạnh, thêm cái áo mỏng này chẳng ăn thua mà lại lùng bùng nhức tai nên mình cởi ra và vứt quách đi cho đỡ vướng. Lúc cởi áo mưa còn làm rơi một chiếc dép xuống đám bùn, tìm một hồi mới thấy. Thế là người mặc áo khoác ẩm, đầu trần, chân đất, hai tay xỏ dép tiếp tục lội bùn ra đường lớn.

Đi được chừng vài trăm mét, gió lại thổi một đợt mạnh nữa. Lẫn trong tiếng gió rít, bỗng có tiếng sột soạt, nghe y như tiếng áo mưa. Thế là thế nào, rõ ràng mình đã cởi và vứt bỏ cái áo mưa rồi kia mà, sao vẫn nghe tiếng? Hay là gió thổi nó tới đây? Nhưng cái áo mưa dính nước, mình lại vò nhúm, vứt cách đây vài trăm mét thì làm sao mà bay tới đây được? Bần thần suy nghĩ. Một cái lạnh sởn gai ốc. Hay là…

Tiếng sột soạt vẫn đang ngày một rõ hơn và gần hơn. Vừa đi mình vừa ngoái đầu lại, chỉ mong được nhìn thấy cái áo mưa bay tới để cắt cơn mộng mị, nhưng nhìn mãi vẫn chẳng thấy gì, mà tiếng sột soạt thì cứ ngày càng gần. Bất thần quay về phía trước, mình thấy hình như có cái áo mưa đang di chuyển phía trước mặt. Dưới ánh trăng lờ mờ, cái bóng trắng đang lướt một cách nhanh chóng, đúng hơn là hình như có ai đang mặc nó và đi trước mình khoảng vài chục mét. Nhìn kỹ thì thấy rõ là có người đang khoác áo mưa trắng đi trước mặt mình. Như bắt được vàng, mình định hét lên kêu ai đó đợi mình với, nhưng cái bóng trắng cũng lướt rất nhanh, tiếng sột soạt cũng nhỏ dần theo, và nhanh chóng mất hút sau đám cỏ tranh cao vút ven đường.

Định thần lại thì mình mới phân vân, tại sao có người vào nghĩa địa giờ này, hay là đi ăn trộm? Nhưng nghĩa địa này đám chăn bò tụi mình thuộc lòng bàn tay, có gì đâu mà trộm cắp? Sao cái người mặc áo mưa trắng ấy đi nhanh thế, đường trơn nhầy nhụa mà lướt như ko vậy? Mình nhìn sang vệ đường, căn cứ vào vị trí đám cây Hồng Bì mà tụi mình hay trèo khi đi chăn bò thì vị trí xuất hiện người mang áo mưa trắng kia chính ngay tại phần mộ của ông Ngọc “phồng” – người mới chết cách đây mấy hôm….

Mình như đứng chôn chân, đi không được mà quay lại cũng ko xong. Bao nhiêu nhuệ khí của ku nhóc chăn bò cô hồn từng “đua” gà và cơm bông của Diêm Vương bỗng biến đâu hết. Trong đầu lúc này chỉ có những hình tượng về ma quỷ. Cả người mình lạnh toát, tóc gáy dựng đứng, miệng khô khốc như mong chờ một điều gì đó. Và như vô thức, mình có cảm giác phía bên tay trái có điều gì bất thường. Quay sang thì, những đốm lửa đang chập chờn trên những ngôi mộ ngay cạnh chân mình.

Gió đã ngừng rít. Không gian yên tĩnh đến ma quái bao trùm. Mình như chết đứng, ko thể nhúc nhích được người. Trên ngôi mộ đất chưa được cải táng, một đốm lửa sáng trắng xanh to như cái thúng đang chập chờn nhảy múa. Nó bò chầm chậm qua từng phần của ngôi mộ, tung lên cao rồi đột ngột hạ xuống. Có lúc nó lại tách ra thành 4-5 đám lửa nhỏ hơn, chạy vờn quanh một hồi rồi nhập lại thành một. Mình kinh hãi, muốn bỏ chạy mà người cứng đơ, ko thể nhấc nổi bước chân.

Đám lửa trắng xanh ấy tiếp tục chơi trò nhảy múa quanh ngôi mộ đất ấy rồi bất thần đi chuyển sang ngôi mộ gần ngoài đường hơn. Đây là ngôi mộ này đã được cải táng, xây dựng to đẹp, toàn phần được quét vôi ve màu xanh. Vì phần mộ này rộng rãi nhất cả nghĩa địa, thường khi chăn hay ghé lại nên mình rất quen. Đá

Đám lửa ấy tiếp tục chia nhỏ thành nhiều đốm nhỏ, len lỏi qua từng phần của ngôi mộ. Đột nghiên một đốm lửa chạy đến bức hình của người chết, soi rõ đến từ nét mặt của di ảnh người chết. Ko biết

ma lực nào khiến mình có cảm giác như bị thôi miên vào bức hình ấy. Trên phần đầu ngôi mộ, hình cô gái với hai mắt mở to như đang chằm chằm nhìn mình. Cái ánh mắt ấy, ban ngày khi chăn bò vẫn thấy hoài nhưng sao đêm nay nó ghê gớm đến vậy. Mình muốn hét lên mà miệng cứ há ko ra tiếng, toàn thân như bất động và chỉ chăm chăm nhìn lại đốm lửa trắng xanh đang soi rõ bức hình người đã chết.

Một đợt gió nữa thổi xào xạc cây Hồng Bì to lớn. Đám lửa trắng xanh tiếp tục di chuyển ra phía đường. Cơn gió lạnh buốt phủ khắp toàn thân làm mình bừng tỉnh. Ko còn hồn vía, mình chạy trối chết. Con dốc nhầy nhụa ko cản nổi bước chân dồn dập của mình. Mình lao như điên dại lên phía trước, có lúc té ngập ngụa trong bùn đất, có lúc đau nhói bàn chân vì đạp phải một vật gì đó. Đôi dép trên hai bàn tay cũng đã rơi mất từ lúc nào. Mình cứ chạy, gần như là băng qua cả đám cỏ tranh và những ngôi mộ ven đường chứ ko phải là chạy theo con đường nữa.

Được một lúc thì mình té một cú đau điếng do vấp phải một cục đá, có lẽ là do mấy ông xe tải ở bãi đá làm rớt. Mình thở dốc, bàn chân đau buốt ko thể chạy được nữa. Đang là mùa mưa, có lẽ mình cũng đã đạp phải vô số mầm cỏ tranh. Có cảm giác máu ở bàn chân đang rỉ ra. Việc đầu tiên là mình ngoái lại nhìn. Khu mộ của ông Ngọc”phồng” đã ở lại khá xa, đám lửa sáng xanh cũng ko thấy nữa. Giờ vừa đau chân, vừa mệt nên mình cũng bình tĩnh trở lại hơn. Có lẽ đấy là ma trơi, các cụ kêu là nó hay xuất hiện khi trời có mưa nhỏ. Hè này mình cũng đọc trước được một ít sách Hóa học lớp 8, và biết đố là Phốt-phin. Nghĩ bụng lúc ấy dại quá, như mọi người bảo nếu càng chạy thì nó càng rượt theo, nó mà ập vào người thì nguy hại đến vài đời. Áo quần, mặt mày bê bết, bàn chân đau nhức, đến đôi dép cũng mất. Nhưng thôi dù sao cũng thoát được nó rồi. Bóng to lớn đen sì của cái nhà xác đã ở ngay trước mắt. Chỉ ráng một chút nữa thôi là mình có thể thoát khỏi nơi quái quỷ này.

Mưa đã ngừng hẳn, bầu trời về khuya sáng dần lên. Nhìn về phía xa xa, phía khu trung tâm xã bạn cũng thấy leo lét mấy ánh đèn đêm. Chỉ mươi bước chân nữa là tới các nhà xác. Nhà xác – như các bạn biết, là nơi để tạm xác chết trước khi chôn. Người ta cũng thường để ở đó cái bộ khiêng quan tài được xăm trổ rồng phượng. Ban ngày, đây là nơi tránh nắng rất tiện ích cho đám chăn bò tụi mình nhưng đêm đến, nó cũng chẳng khá hơn mấy nấm mộ kia là bao…

Rồi, mình đã thấy dáng cái Cub 82. Ơn Chúa là nó vẫn còn đó. Thời này trộm cắp chưa nhiều nhưng cái Cub 82 vẫn là một tài sản lớn. Mình thò tay vào túi quần tìm chìa khóa. Quái quỷ sao ko thấy đâu. Mình vội vàng tìm túi quần trước, túi quần sau; cả túi áo khoác cũng ko thấy. Hay là mình bỏ quên trên xe? Chạy vội đến cái xe, cũng ko thấy chìa khóa. Chợt nhớ lại, rõ ràng là trước lúc ra khỏi nhà bác Việt, mình còn cầm cái chìa khóa trên tay và bỏ túi… Thôi rồi, có lẽ hồi nãy chạy ma, bị té mấy lần và chìa khóa đã rơi. Phải làm sao bây giờ? Dắt xe về nhà, lẽ ra mình có thể làm nhưng lỡ khóa cổ xe mất rồi. Bỏ về nhà thì sợ mất xe. Ở lại nhà xác trông xe chờ sáng thì cũng chẳng khá hơn. Thôi thì đành phải quay lại tìm chìa khóa. Nhớ cú ngã chỗ hòn đá là nặng nhất, có lẽ là chìa khóa bị rớt ở đó, cứ hy vọng là vậy.

Giờ lại phải quay trở lại con dốc để kiếm chìa khóa xe. Những ngôi mộ lổm nhổm và những lùm cây đen sì, tiếng áo mưa sột soạt và những đốm lửa ma trơi lập lòe, chỉ nghĩ đến mà đã sởn gai ốc. Trời đã sáng hơn, mình vừa đi vừa quan sát khắp xung quanh, chỉ mong sao cho mau tới hòn đá mới tặng cho mình cú ngã đau điếng kia. Gió vẫn khua tiếng xào xạc những bụi cỏ tranh ven đường, con đường vẫn nhão nhoẹt lấy lội. Thi thoảng cũng có những tiếng chim ăn đêm hú gọi trên tán cây đa cuối nghĩa địa và từ những bụi cây Hồng Bì to lớn. Phía cuối trời một vài vì sao đã mọc. Mình có thêm chút tự tin để rảo bước nhanh hơn…

Bỗng một bóng đen vụt nhanh ngay trước mặt mình, cắt ngang đám cỏ tranh. Mình thét lên 1 tiếng yếu ớt, giật lùi lại, trượt trân vào đám bùn lầy và té ngửa ra sau. Cái gì nữa đây? Ko phải là ma nữa chứ đấy? Mình nằm luôn đấy, ko nhắm mắt mà mở trừng trừng, chờ đợi chuyện gì xảy ra tiếp theo. Có lẽ là cả phút trôi qua, vẫn ko thấy động tĩnh gì nữa. À, có lẽ chỉ là một con chồn, con cầy gì đó thôi. Hết hồn! Nhưng lưng mình lại thấy nhói, như là có vật nhọn đâm vào. Hồi đầu cứ tưởng một viên đá, đưa tay ra sau mò mò thì té xe là cái chìa khóa xe quái quỷ. Do cái túi áo mình bị lủng nên trong lúc chạy, nó đã lọt từ túi áo vào giữa 2 lớp vải và tuồn ra sau lưng, thảo nào tìm hoài ko thấy. Thầm rủa lũ chồn cáo quái quỷ nhưng dù sao cũng tìm dc chìa khóa rồi, nhất là ko phải đi tiếp con dốc ghê gớm này. Mình ngồi dậy, quay đầu và rảo bước thật nhanh về nhà xác.

Sau khi mở khóa cổ xe, mình quay đầu xe ra hướng đường lớn. Hiên nhà xác hơi chật, ko đủ chỗ để dắt đi vòng nên mình gạt chống xe, tính nghiêng xe và quay đầu như bố vẫn hay làm. Nhưng với mụ thằng nhóc chăn bò 13 tuổi suy dinh dưỡng như mình thì cái Cub 82 vẫn là quá to lớn, thêm nữa là người mỏi nhừ, bàn chân đang đau buốt. Mình đánh vật một hồi mà vẫn chưa quay dc đầu xe. Trời mới hết mưa, nền hiên nhà xác tráng xi-măng nên khá trơn. Đang vội vã quay đầu xe, mình bỗng trượt chân và cái xe đổ theo, nguyên phần đầu xe đè lên người. Mình hét lên giãy giụa nhưng bị vướng chân lên ko tài nào rút chân ra được. Bỗng ngay trước mắt, một con rồng to lớn nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống mình. Trời khuya lạnh buốt, nền hiên nhà xác ẩm ướt, toàn thân rã rời, lại bị kẹt dưới cái xe và cái nhìn ma quái của con rồng, ko còn thần vía đâu nữa, mình ngất xỉu tại chỗ (Con rồng này chính là hình chạm khắc trên cái khung khiên quan tài. Hồi đó ở mình chưa có xe tang, mỗi khi có người chết thì thanh niên trai tráng phải khiêng quan tài bằng cái này).

Chừng vài tiếng sau, cơn gió lạnh buốt trở lại làm mình tỉnh giấc. Khi vừa mở mắt, cảnh tượng đầu tiên là ánh mắt ghê rợn của con rồng đang chằm chằm nhìn mình. Nó đang đè nên mình để chuẩn bị giết mình nữa. Mình hét lên yếu ớt, giãy giụa nhưng ko rút được chân ra. Thôi thì mặc kệ, đến đâu thì đến, mình nhắm mắt lại phó mặc số phận. Nhưng một hồi sau vẫn chẳng thấy con rồng cào xé gì cả. Mình mở mắt ra, thấy nó vẫn nhìn mình chằm chằm. Định thần lại, thì ra là mình đang nằm ở hiên nhà xác nghĩa địa từ đêm qua, và đang bị cái đầu xe máy đè vào chứ ko phải con rồng định ăn thịt. Giấc ngủ mộng mị cũng giúp mình khỏe hơn chút, mình từ từ nâng đầu chiếc Cub 82 và rút chân ra. Một lúc sau thì mình cũng đứng được dậy, loạng choạng một hồi cũng nâng được cái xe đứng dậy. Đến lúc này thì mình hoàn toàn tỉnh táo và cảm giác ko còn sợ bất cứ thứ gì nữa. Sờ lên ổ khóa thì thấy vẫn còn chìa. Mình dắt xe đi hết đoạn hiên nhà xác và vòng ra đường lớn. Khổ nỗi cái xe bị mưa ướt, đạp hoài vẫn ko nổ (hồi đó xe máy rất ít bộ đề – pa, chủ yếu vẫn phải đạp). Mình đẩy nó đi một đoạn, ra đến đoạn dốc và thả trôi để khởi động nó. Cuối cùng nó cũng nổ máy. Mình lên xe về chạy về nhà. Sao đã mọc khắp trời. Có tiếng gà gáy sớm rộn ràng. Trời đã nhá nhem sáng…

Về đến con dốc đầu nhà, mình tắt mắt, thả trôi cho xe chạy. Con chó cũng chỉ sửa vài tiếng cho đến khi nghe tiếng huýt gió quen thuộc. Mình bỏ xe vào nhà kho, và cứ thế đi lên nhà lớn (Phòng của mình là một gian ở ngoài nên ko cần vô cửa chính nhà). Mình ko thay đồ, ko tắm rửa gì cả mà cứ thế leo lên giường, nằm bần thần suy nghĩ lại những chuyện đã xảy ra. Mình ko ngủ dc nữa, chỉ chờ cho trời mau sáng…

Khi ánh sáng mặt trời vừa ló rạng, mình đã giặt xong đống đồ, tắm rửa gọn gàng, xức thuốc mấy chỗ đau và lau xong các vết chân lem luốc trong phòng. Một lát sau mẹ cũng về, mang theo một lô lốc các đồ ăn còn dư của buổi tiệc Tân gia chiều qua. Mẹ hỏi hôm qua về có sao ko mà đi cà nhắc thế. Mình kêu lúc đi đường đạp phải đá của mấy ông xe tải nên vậy, cũng ko có sao. Bố cũng đã dậy, ông đi lòng vòng quanh nhà, tới chỗ mình rồi vươn vai vài cái gọi là Thể dục, rồi kêu mình sao hôm qua về khuya thế, có đi chơi đâu ko mà nguyên bình xăng mới đổ lúc chiều tối đã gần hết. Mình thừa biết lúc xe đổ ở hiên nhà xác thì xăng đã bị chảy ra ngoài, nên chỉ trả lời bố bâng quơ, chắc là hôm qua bố xỉn qua nên người ta đổ gian đó. Mẹ cũng hưởng ứng theo mình, kêu bố cứ xỉn rượu, có ngày người ta lấy cả xe luôn ấy chứ.

Mọi chuyện như vậy là ổn thỏa. Bí mật về đêm tối kinh hoàng nơi nghĩa địa sẽ chỉ mình mình biết. Chút nữa mình sẽ lại đưa 3 con bò ra khu nghĩa địa ma quái để cùng đám bạn chơi những trò chơi hàng ngày. Một nhiệm vụ quan trọng là phải đi sớm hơn tụi bạn để tìm lại đôi dép tổ ong bị thất lạc, cũng là để xóa sạch các dấu vết cái đêm khủng khiếp vừa qua. Mình là con trai miền núi, là một ku nhóc chăn bò 13 tuổi gan lỳ cóc tía, nếu đám bạn biết mình sợ ma, tụi nó sẽ xếp mình xuống hạng cùng đinh, điều đó mới thật sự kinh hoàng.
…………………………………………………………………….. ………………….

Chuyện thứ ba

Hơn chục năm trước, khi còn học Phổ thông, nhóm em có thằng bạn chẳng may chết yểu. Sau ba năm, nhà nó làm lễ cải táng. Ngay từ hồi đó, cá nhân em đã thấy cái tục cải táng này lạc hậu và rất mất vệ sinh. Trc đó cũng mấy lần em đi xem cải táng, nhìn chung là ngán. Nhưng ở cái tuổi mới lớn của con trai tụi em thời đó có những lý tưởng rất là ảo: kết nghĩa băng nhóm rồi tức là phải hết mình với anh em. Hơn nữa nhà nó khá neo người vì chuyến từ Bắc vào, ko có anh em bà con gì ở đây. 3 thằng tụi em đến phụ gia đình nó coi như trọn nghĩa huynh đệ, lo cho nó mồ yên mả đẹp. Riêng em thì phải nói dối gia đình là qua nhà thằng bạn chơi rồi ngủ lại, chứ thầy u mà biết em đi bốc mộ thì cấm cổng ngay lập tức.

Một buổi sớm đầu mùa Hè, chừng khoảng 3h sáng, một thằng trong nhóm đánh thức 2 thằng em dậy. Chẳng kịp rửa mặt, tụi em mặc vội bộ đồ làm vườn rồi nhanh chóng tống 3 trên con Minśk ra nghĩa địa. Buổi sớm cao nguyên khá lạnh, trời lại mưa nhẹ, đường đất đỏ rất trơn, cũng chưa tỉnh ngủ lắm, em cầm tài mà thấy run cầm cập. Từ chỗ nhà thằng bạn ra nghĩa địa chừng 6 km, trong điều kiện thời tiết này chí ít cũng phải 20′ con Minśk già mới bò ra tới nơi.

Lúc vừa ra khỏi nhà, 2 thằng giặc ngồi sau còn ồn ào này kia, nhưng đi một lúc tuyệt nhiên chẳng thấy hai đứa nói gì. Hỏi thì tụi nó cũng chỉ ậm ờ cho qua chuyện. Mịa, chắc lại tranh thủ ngủ chứ gì. Em vừa ghì tay lái, vừa giữ thắng xe, miệng rủa 2 cái thằng chết toi. Nhiều đoạn vừa đi vừa phải rà cả hai chân sát đất để qua một bãi lầy hay sống trâu. Vozer nào ở miền núi thì chắc đủ hiểu chạy xe máy vào mừa mưa nó nhục thế nào rồi. Em từ hồi lớp 7, lúc mới biết chạy xe đã tập tành chở hàng tạ cafe, riết rồi cũng quen.

Chạy được chừng 1/3 quãng đường thì em phải leo một con dốc khá dài. Lúc này 2 thằng bạn đã ngủ mất xác. Thằng ngồi giữa lại còn hay gục đầu vào vai, khiến em càng khó lái xe hơn, phải giật chỏ nó mấy lần. Xe đã đến đỉnh dốc. Nhìn quả đồi nghĩa địa phía xa xa đã thấy có bóng lửa sáng, tức là người nhà thằng bạn đã ra rồi. Lúc xổ dốc, bỗng em nghe có tiếng xe Cub bành bạch ở phía sau. Con đường ra nghĩa địa này là độc đạo, ngoài việc liên quan đến mồ mả thì ít ai ra đây làm gì. Mà có người đi vào giờ này thì chắc là cũng đến làm lễ bốc mả nhà thằng bạn – em nghĩ vậy. Nhưng xe họ bị hư đèn hay sao mà ko thấy sáng, dù đèn xe con Minsk cuả em cũng chẳng phải là khá. Tiếng con Minśk già ầm ầm, lẫn tiếng mưa và gió khiến tiếng Cup bành bạch cũng lúc to lúc nhỏ.

Xuống dốc trơn, em có ý đi chậm lại, đợi họ đi cùng; vừa để soi đường cho họ, vừa có người nói chuyện. Em cứ rà rà bàn chân, bò chậm chạp xuống con dốc. Nhưng lạ thay, dù em đi rất chậm mà tới cuối dốc rồi tiếng xe Cub vẫn chỉ bành bạch ở phía sau. Em giật chỏ kêu thằng bạn quay lại xem cái xe Cub đâu rồi, sao mà đi chậm thế? Thằng bạn đang ngủ, nó bực mình kêu em tào lao, ngoài tụi em đi công việc thì có ma thèm đi ra nghĩa địa giờ này. Em kêu chắc là người đi cùng ra bốc mộ đó, mày quay lại xem người ta đâu rồi, xe họ ko có đèn. Thằng bạn miễn cưỡng quay lại. Nó kêu em có thấy ma nào đâu. Em hỏi thế mày có nghe tiếng xe Cub bành bạch ko? Nó kêu lúc nãy ngủ nó nghe thoáng thoáng, giờ thì ko thấy gì cả. Em bực mình, dừng xe rồi gọi nốt thằng ngồi ngoài, kêu cả 3 thằng ngoái lại coi có thấy cái xe Cub ko. Con dốc khá đứng, mặt đường có nước mưa phản chiếu dưới ánh sáng lờ mờ buổi sớm nên nhìn khá rõ, có thể nhìn thấy cả đỉnh dốc, nhưng tuyệt nhiên ko thấy cái xe Cub nào. Con đường này độc đạo, hai bên là đồi cây um tùm, ko có lối rẽ nào hết. Chắc họ quay lại rồi, em bảo em thằng bạn. 2 thằng khốn làu nhàu kêu phá nó, đòi ngủ tiếp.
…….
Hết.

loading...

Nguồn : http://truyenvippro/3-mau-truyen-ma-co-that.html/2